Báo giới đã gọi đó là một trận chung kết lịch sử. Người đời cũng hy
vọng đó là một bữa tiệc thịnh soạn của bóng đá đỉnh cao. Hà Lan và Tây
Ban Nha xứng đáng là biểu tượng cho những gì đẹp đẽ nhất, tinh túy nhất
tại World Cup 2010 trước cuộc chiến cân não giữa họ ở sân Soccer City.
Nhìn vào truyền thống, hướng vào lối chơi và xét trên bình diện đẳng
cấp cá nhân của từng cầu thủ, mọi kỳ vọng đều rất có cơ sở. Không thể
có một trận đấu nhạt nhẽo, phi thể thao giữa hai trong số những đại
diện ưu tú nhất của bóng đá tấn công, của bóng đá vị nghệ thuật. Xavi,
Iniesta, Robben, Sneijder… có cảm giác sẽ biến trận chung kết thành một
sân khấu trình diễn!
Cũng như những dự đoán của Pele, hy vọng của số đông đã trở thành
nỗi thất vọng ê chề, sau 120 phút bóng lăn trên sân Soccer City…

Pha bóng bạo lực của de Jong với Alonso (giữa) trong trận chung kết - Ảnh: AFP
Người ta đã làm những gì ở một trận chung kết mang nhiều dấu ấn lịch sử ấy?
Chỉ chưa đầy 1/4 thời gian thi đấu của hiệp một, đã có tới 4 chiếc
thẻ vàng được rút ra. Đừng đổ lỗi cho trọng tài Howard Webb người Anh.
Ông ấy đã làm rất tốt phần việc của mình, đã kịp ngăn chặn nguy cơ biến
trận chung kết thành đấu trường thảm khốc. Nhưng nỗ lực của Howard Webb
cũng chỉ giúp những chiếc đầu nóng nguội đi một phần. Trong ý thức mỗi
cầu thủ, khởi nguồn từ người Hà Lan, đã sẵn sàng tư tưởng “chém đinh
chặt sắt”!
Và đến khi ông Howard Webb nổi còi kết thúc trận chung kết, cũng là
lúc bản thân ông cũng đi vào lịch sử với 13 thẻ vàng, 1 thẻ đỏ được sử
dụng ở một trận chung kết World Cup. Thật đáng thương cho ông Webb dù
đã rất cố gắng ghi dấu ấn ở một sân khấu lớn. Cách tiếp cận phi thể
thao, theo đuổi thành công bằng mọi giá của các cầu thủ đã biến giấc mơ
của ông thành cơn ác mộng.
Người ta sẽ còn nhắc nhiều đến van Bommel, đến de Jong và hầu hết
các cầu thủ Hà Lan có mặt trên sân. Trong một trận chiến không khoan
nhượng với người Tây Ban Nha giàu kỹ thuật hơn, chơi khéo léo và nhuyễn
hơn, họ đã chọn lối đá rắn. Nhưng các ngôi sao của Bò tót cũng đáng bị
lên án. Họ đã hùa theo đối phương để biến đêm Soccer City thành… “ngày
hội của các tiều phu”.
Bốn năm trước trên đất Đức, trận chung kết World Cup 2006 cũng đã
khép lại với hình ảnh đáng chỉ trích của Zinedine Zidane. Nhưng dẫu
sao, đó vẫn chỉ là một sự kiện mang tính cá nhân. Còn những tác động
tiêu cực mà các cầu thủ Hà Lan và Tây Ban Nha để lại Nam Phi 2010 chắn
chắn sẽ trở thành một tư liệu quý, một bài học xương máu của bóng đá
thời hiện đại.
Chẳng hiểu, những nhân vật quan trọng của FIFA theo dõi trực tiếp
trận đấu trên sân nghĩ gì? Cũng chẳng biết, phản ứng của 94.000 khán
giả ở Soccer City hay 700 triệu người xem truyền hình trực tiếp ra sao?
Liệu họ có lúc nào tự hỏi, mục tiêu của bóng đá chỉ có thế thôi sao?
Theo Báo Bóng Đá