Ở Gerland cách đây vài ngày, khi lần đầu tiên lọt vào trận chung kết
Champions Legaue sau 9 năm mỏi mòn, Bayern cũng chẳng sung sướng đến
thế. 700 ngày chết chóc ở Bundesliga đã trôi qua trong sự ám ảnh triền
miên, trong nỗi sợ hãi thường trực hàng ngày. Dường như nó giá trị hơn
nhiều so với 9 năm tuyệt vọng ở châu Âu. Số phận vẫn không thể quên
Bayern. Bởi chỉ có họ mới đem lại cảm giác về một triều đại uy quyền, sự
vững chãi của một đế chế thực thụ.
Khi Bremen lên ngôi 6 năm trước, đó là sự tạm bợ của hiện tượng chỉ
lóe lên trong khoảnh khắc. Khi Stuttgart đăng quang (2007), đó là kết
quả từ sự bỡn cợt của định mệnh. Khi Wolfsburg thôn tính Bundesliga
(2009), đó cũng chỉ là một bất ngờ nhất thời. Suốt 1 thập kỷ qua, chỉ có
4 lần Đĩa Bạc không thuộc về Bayern, và nó được “ban phát” cho 4 đội
bóng khác nhau (Dortmund, Bremen, Stuttgart, Wolfsburg), giống như sự
sắp đặt tất yếu để Bundesliga không trở thành màn kịch vụng, chưa diễn
đã biết kết cục, để Bundesliga không nhàm chán, bệ rạc như Ligue I hay
giải VĐQG Scotland.

Bayern
mùa này thực sự là một tập thể đoàn kết và biết hy sinh vì lợi ích
chung - Ảnh: AFP
Suốt 700 ngày, Bayern bị nhấn chìm trong nỗi hổ thẹn ê chề. 700 ngày
đó, chúa tể của Bundesliga từng gào thét điên cuồng trong hoài niệm tang
tóc, rồi hoảng loạn, li bì trong cơn khát vinh quang dày vò đến cùng
cực. 55 vòng đấu liên tiếp không biết đến ngôi đầu, mong mỏi được trở
lại là mình cứ cháy rực rồi lại tắt phụt. HLV Klinsmann mang đến nỗi
tuyệt vọng. Van Gaal cũng từng mang lại nỗi thống khổ với nửa đầu mùa
giải chỉ mang tính… thí nghiệm. 17 vòng đấu là 17 đội hình xuất phát, là
những lần mất điểm đến khó tin trước những đối thủ tầm thường như
Mainz, Hoffenheim, Cologne… Thậm chí, vết thương của Hùm Xám còn bị xát
muối khi xen kẽ vào đó là những trận đấu tồi tệ ở Champions League (thua
Bordeuax 2 trận). Thế nhưng càng rơi vào tận cùng đau khổ, Bayern mới
tìm thấy bản năng chinh phục và giá trị thực của một quyền lực. 13 trận
liên tiếp toàn thắng ở mọi đấu trường, 30 trận liên tiếp ghi bàn ở 3 mặt
trận, những cú lật đổ ngoạn mục trước Fiorentina, Man Utd tại Champions
League, những pha nước rút thần tốc để bỏ lại Schalke, Leverkusen ở
Bundesliga, Bayern đã trở lại bằng sức mạnh lý trí và ngọn lửa đam mê
hơn là quyền lực tài chính hay sự ngạo mạn đầy ảo giác.
Bayern có may mắn, thậm chí là rất nhiều. Nhưng nó chỉ đến với những
kẻ biết chiến đấu. May mắn của Bayern đến từ Robben, Olic, Mueller,
Lahm, van Gaal, và từ nỗ lực hết mình của cả một tập thể chưa bao giờ
biết hy sinh đến thế. Lahm chấp nhận “đóng đinh” bên cánh phải.
Demichelis chấp nhận chiến đấu để khẳng định với “đàn em” Badstuber.
Rensing không nổi loạn khi nhường chỗ cho Butt. Klose, Gomez hiền lành
ngồi dự bị, nhưng gầm rú như mãnh hổ trong những lần ít ỏi được ra sân.
Altintop, Pranjic, Tymoschuk hiểu vị trí của mình và sẵn sàng đóng thế.
Van Gaal sẵn sàng hứng chịu những xỉa xói đầu mùa giải để im lặng sửa
chữa và hoàn thiện đội bóng. Beckenbauer nhường vị trí chủ tịch cho “thế
hệ mới” Uli Hoeness. Không có “quyền lực đen” như Raul ở Real, không sự
phá hoại như Balotelli ở Inter, Bayern cũng không còn là FC Hollywood. Ở
đó không còn những nghệ sĩ, những ngôi sao mà tất cả đều tự biến mình
thành những chiến binh, như cách Robben ghi bàn thứ 7 cho Bayern ở phút
bù giờ (thắng Hannover 7-0) hay hình ảnh anh thèm khát chơi nốt 5 phút
cuối trận thắng Lyon (1-0). Tinh thần chiến đấu đã mang may mắn đến cho
Bayern. Bất cứ khi nào đội bóng gặp nguy, họ luôn có thần hộ mệnh khoác
trên mình bộ “quân phục” Bayern. Từ Robben, Ribery, Olic, Mueller, Lahm,
và thậm chí cả Klose (gỡ hòa 1-1 trận gặp M’gladbach ở vòng 32 khi vào
sân từ ghế dự bị).
Bayern mùa này không mạnh như xưa, không ngạo nghễ, cũng chẳng hào
nhoáng như thời Hitzfeld. Nhưng bù lại, họ có hình bóng của những chiến
binh biết mơ mộng nhưng không biết sợ, cũng chẳng biết đầu hàng. Và
trước mắt Bayern còn 2 trận chung kết nữa để hoàn thiện giấc mơ bá chủ
trong nỗi đau tận cùng…
Thống kê:
Kể từ khi Dortmund có 2 năm liên tiếp vô địch Bundesliga (1994/95 và
1995/96) cho đến nay, Bayern chưa bao giờ không vô địch 2 năm liên tiếp.
Đây là mùa giải thứ 47 của Bundesliga, và Bayern đã đăng quang tới 21
lần, chiếm 44,6%, chỉ kém Man Utd (chỉ tính từ khi Premiership ra đời
năm 1992, vô địch 11/17 mùa, đạt tỷ lệ 64,7%).
Bayern là CLB thắng nhiều nhất (19, bằng Schlake), thua ít nhất (4), ghi
nhiều bàn thắng thứ hai 69 bàn (ít hơn Bremen 70 bàn), thủng lưới ít
nhất (30) tại mùa giải này.
Đây cũng là mùa giải Bayern vô địch với số điểm ít nhất trong số 5 chức
vô địch Bundesliga gần đây của họ (tối đa 70 điểm).
Sau 17 trận đấu trên sân nhà ở mùa giải năm nay, SVĐ Allianz-Arena đã
đón tổng cộng 1.173.000 khán giả. Điều đó đồng nghĩa 69 nghìn chỗ trên
khán đài đều kín chỗ.
Bayern đã lập kỷ lục mới của CLB là ghi bàn trong 22 trận liên tiếp tại
Bundesliga.
Bayern bất bại 12 trận liên tiếp tại Bundesliga diễn ra sau trận đấu tại
Champions League (7 thắng, 5 hòa).
Bayern có tròn 40 điểm và là CLB có nhiều điểm nhất trên sân nhà ở mùa
này (Leverkusen đứng sau với 38 điểm).
Mùa giải này, Bayern là CLB có tỷ lệ kiểm soát bóng trung bình nhiều
nhất với 62%.
Theo Báo Bóng Đá