Không biết từ khi nào, những hậu vệ ngoại quốc đã tràn ngập Serie A,
trong khi vị trí này mới chính là thứ “đặc sản” của bóng đá Italia. Điều
kỳ quặc là sau khi thế hệ Nesta, Cannavaro, Materazzi... hết thời, bóng
đá Italia đã không còn những siêu hậu vệ như họ nữa. Trong suốt 4 năm
qua, Italia chỉ giới thiệu được đúng 1 hậu vệ có thể sánh ngang với bậc
tiền bối (Giorgio Chiellini). Ngoài ra, hiện tại còn Leonardo Bonucci
được đánh giá là có triển vọng, sau khi mới nổi lên dưới màu áo Bari mùa
bóng vừa qua. Còn lại, thật khó tìm được điểm sáng nào trong số những
hậu vệ Italia đang chơi bóng. Có thể nói, các hậu vệ Italia đã và đang
thua ngay trên sân nhà trong cuộc chiến sinh tồn trước chính các đồng
nghiệp ngoại quốc.

Lucio (trái) trung vệ có vai trò đặc biệt trong thành công của Inter - Ảnh: AFP
Xu hướng đó có thể coi là bắt nguồn từ Roma cách đây gần 1 thập kỷ,
khi đội bóng của HLV Capello đăng quang ở Serie A với hàng phòng ngự gồm
3 cầu thủ Nam Mỹ (Aldair, Zago và Samuel). Sau đó, cả 2 đội bóng thành
Milan đều thay thế dần những nhân vật chủ chốt người Italia ở hàng thủ
bằng các gương mặt nước ngoài. Đến bây giờ ngoại trừ Juventus, các CLB
lớn khác ở Serie A đều dành những vị trí then chốt ở hàng phòng ngự cho
các gương mặt ngoại quốc. Ở Inter, 2 trung vệ Lucio và Samuel có vai trò
đặc biệt quan trọng trong “cú ăn Ba” của Nerazzurri mùa bóng vừa qua.
Với Milan, Thiago Silva đang là hậu vệ triển vọng nhất của đội chủ sân
San Siro khi Nesta đã cao tuổi và thường xuyên bị chấn thương hành hạ.
Trong khi ở Roma, vị trí trung vệ gần như là bất khả xâm phạm ngoài 3
cầu thủ Juan, Burdisso và Mexes. Ngay cả Fiorentina, đội bóng luôn sử
dụng hậu vệ Italia suốt mấy năm qua cũng phải trọng dụng Felipe
(Brazil), vì Gamberini, Natali hay Pasqual quá mờ nhạt.
Một thực tế không thể phủ nhận là có quá ít trung vệ Italia đủ sức
cạnh tranh sòng phẳng với các đồng nghiệp nước ngoài ở các CLB danh giá
nhất Italia. Trong khi đó, các CLB không thể đặt cược cuộc chơi trị giá
hàng trăm triệu euro vào đôi chân của những cầu thủ kém chất lượng chỉ
vì họ là người bản địa. Dư luận Italia vẫn hô hào những CLB lớn tạo điều
kiện để các cầu thủ trẻ nói chung và các hậu vệ nói riêng có cơ hội cọ
xát và trưởng thành, nhưng thực tế là các CLB lớn không thể mạo hiểm với
vận mệnh của chính họ.
Sự đi xuống của chất lượng hàng thủ Italia còn thể hiện ở chỗ, giờ
tiêu chuẩn nhập khẩu hậu vệ của các CLB khá thấp. Hãy xem cả Serie A đã
lên cơn sốt vì Simon Kjaer như thế nào, dù trung vệ người Đan Mạch của
Palermo (vừa chuyển sang Wolfsburg) chỉ mới 21 tuổi và cũng không thật
xuất sắc. Inter và Milan từng nhiều lần hí hửng như “bắt được vàng” khi
ký hợp đồng với những hậu vệ quá tầm thường như Rivas, Onyewu hay Yepes.
Vì thế, chẳng có gì bất ngờ khi HLV Lippi vừa phải chọn “ông lão” hết
hơi Cannavaro đi đá World Cup, với kết cục là ĐT Italia đứng chót bảng,
không thắng và không trận nào giữ sạch lưới. Đến bao giờ, ĐT Italia mới
lại có những Gentile, Scirea, Nesta... mới?
Theo Báo Bóng Đá