Lại một nhà đầu tư Mỹ nữa
nhăm nhe nhảy vào Premiership. Sẽ lại có thêm những lời hứa có cánh
được thốt ra. Và cơn hoang mang vô tận của một nền bóng đá nằm trong
tay những người nước ngoài không biết bao giờ mới chấm dứt.
1. Ngay sau khi giành vé dự Champions League, Tottenham đã trở thành
đích ngắm của những ông chủ nước ngoài. Ngay sau khi ông chủ của CLB
bóng chày huyền thoại New York Yankees, George Steinbrenner qua đời cách
đây 2 tuần, người thừa kế Hank Steinbrenner đã bắt đầu tìm cách mua lại
Tottenham. Ông rất thích đầu tư vào bóng đá Anh, và đã từng một lần
vuột mất 1/3 cổ phần của Spurs với giá chỉ 20 triệu bảng trong một nỗ
lực mua hồi đầu thập kỷ 90. Lần này, cái giá mà Hank Steinbrenner chuẩn
bị có vẻ đảm bảo cho thành công hơn nhiều: 450 triệu bảng.
Hank Steinbrenner không phải là một người “chơi bóng đá” theo kiểu
Sheikh Mansour hay Roman Abramovich. Ông là con trai của một nhà kinh
doanh thể thao lỗi lạc, người đã xây dựng New York Yankees thành CLB thể
thao đắt giá nhất hành tinh, và mục tiêu của ông khi đầu tư vào thể
thao chắc chắn là thu lãi. Tottenham rồi sẽ được điều khiển với một mô
hình theo kiểu Hicks và Gillett hay gia đình Glazer (tìm cách vắt kiệt
CLB) hoặc Randy Lerner (để mặc Aston Villa “tự sinh tự dưỡng”), chứ
không có chuyện đổ hàng tỷ USD tiền túi để khiến CLB trở nên vĩ đại như
Mansour hay Abramovich đã và đang làm.

Hank Steinbrenner (giữa) đang tìm cách mua lại Tottenham
2. Chuyện sẽ bức xúc một cách... bình thường, nếu như đội tuyển Anh
không vừa trải qua kỳ World Cup tồi tệ nhất trong lịch sử, nếu như trong
suốt 3 tuần qua, nước Anh không đau đáu về “đào tạo trẻ”, về “lịch thi
đấu” hay “HLV bản địa”. Tất cả những điều có thể tạo nên một nhà vô địch
thế giới ấy, Anh không có. Và họ sẽ không có chừng nào những học viện
tốt nhất, những CLB danh tiếng nhất vẫn đang nằm trong tay các ông chủ
nước ngoài.
Hãy nhớ lại những lời mà Sheikh Mansour đã nói khi đặt chân đến City
of Manchester. Nào là “cho Mark Hughes thời gian”, nào là “hướng tới đào
tạo và phát triển các cầu thủ bản địa”. Nhưng rồi Mark Hughes phải ra
đi, và cầu thủ bản địa đâu không thấy, chỉ thấy một dàn sao quốc tế đổ
ập xuống Eastland và chắc chắn sẽ bóp chết cơ hội của những nhân tố trẻ
của Man City.
Tỷ phú Ả rập đúng là một người “chơi bóng đá” thật, nhưng cuộc chơi
cũng có nguyên tắc của mình. Khi ông bỏ nhiều tiền như thế để chơi, ông
không việc gì phải chờ đợi đến ngày Man City đào tạo ra một thế hệ vàng
Lampard hay Gerrard.
3. Cách duy nhất mà những nhà tổ chức Premiership có để hạn chế việc
các CLB của mình bị giới chủ nước ngoài thôn tính là kiểm tra nhân thân
và năng lực tài chính. Và thực tế là cách ấy cũng chẳng phát huy chút
hiệu quả nào, khi để cho hàng loạt những CLB rơi vào tay các ông chủ
không hề có tiền hoặc có nhân thân mờ ám. Như vậy nghĩa là họ... chẳng
có cách nào.
Và khi Capello nói rằng ông đang cùng FA nghiên cứu mô hình của Tây
Ban Nha để tìm ra kim chỉ nam cho thành công của bóng đá Anh, đó là
chuyện nói cho vui. Bởi họ không bao giờ có cái “căn cơ” của người Tây
Ban Nha để làm nên đại nghiệp. Họ chuẩn bị bán tiếp đi một trong những
pháo
Theo Báo Bóng Đá